Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

SẦU ĐÔNG



SẦU ĐÔNG
--- ND --- 22/11/2013
Gió buốt đang về tiết chuyển Đông
Trời đêm rét lạnh tái tê lòng
Xóm nghèo tĩnh lặng gieo sầu nhớ
Ngõ vắng im lìm gợi ước mong
Nuốt vội ưu tư môi mặn đắng
Vùi sâu uất nghẹn mắt cay nồng
Ru hồn dạo bước tìm quên lãng        
Một thoáng mơ màng khắc khoải trông.

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

TRÀ THƠ



TRÀ THƠ
--- ND --- 11/11/2013
HỌA
Sum vầy kết bạn nghĩa tâm giao
Thưởng thức trà thơm xướng họa nào
Vận kiếm chưa ra đành bối rối
Từ tìm thấy được bỗng nôn nao
Niêm sai ý hẹp thôi đừng gởi
Luật đúng lời hay lại muốn trao
Ghép lại thành thơ bình với luận
Để hồn thi sĩ quyện trời sao.

....Tiệc rượu
XƯỚNG
Khói tỏa thơm lừng buổi kết giao
Hàn huyên bạn hữu đến vui nào
Mơ về sum hợp lòng hoan hỉ
Nghĩ đến chia lìa dạ núng nao
Rượu nóng kề môi tình muốn gởi
Men nồng thắm dạ nghĩa đòi trao
Ngoài hiên thoang thoảng quỳnh đang nở
Thi sĩ luận bình nguyệt với sao
......Thụy Phan

Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

MỘT CHIỀU ĐÔNG



MỘT CHIỀU ĐÔNG
--- ND --- 10/11/2013
Có lẽ chiều Đông thiếu sắc vàng
Hoàng hôn buốt lạnh nghĩ miên mang
Mưa rơi mỗi chập lòng ngơ ngẫn
Gió dập từng cơn dạ ngỡ ngàng
Trách nắng vô tình đời ẩn dật
Giận mây hờ hững kiếp lang thang
Sao không sưởi ấm hồn băng giá
Để mộng về đêm cõi địa đàng.

Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013

TRƯỜNG ĐỜI



TRƯỜNG ĐỜI
--- ND --- 06/11/2013
HỌA
Đạo lý xưa nay chỉ tận tường
Làm người phải biết trọng tình thương
Không nên toan tính như quỹ dữ
Phải biết dung hòa tựa thánh vương
Đói khổ bần cùng do nghiệp chướng
Giàu sang phú quý lẽ đời thường
Khi nào thấu hiểu điều sai đúng
Chẳng sợ lạc chân khắp nẻo đường.

Đường đời
XƯỚNG
Nghiền ngẫm lời hay đến tỏ tường
Sống đời chân thật lắm người thương
Ngày ngày ca hát không than trách
Tối tối cười đùa chẳng vấn vương
Đạo đức tài năng cần phải luyện
Tác phong sức khỏe chớ coi thường
Trắng đen sai đúng thời muôn nẻo
Nhắm mắt đưa chân dễ lạc đường.
Thụy Phan 29/10/2013

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

MỘT SỚM ĐÔNG


MỘT SỚM ĐÔNG
--- ND --- 01/11/2013
Nắng đã lên cao má chuyển hồng
Cho hồn ấm lại tiết trời Đông
Hoa khoe nở rộ màu tươi thắm
Gió lượn vờn bay mái tóc bồng
Sắc Hạ chẳng còn mà ngóng đợi
Hương Thu đâu nữa để chờ mong
Mơ lời nguyện ước câu thề cũ
Hẹn đến đầu Xuân náo nức lòng.